Kết quả tìm kiếm cho "Rau chốc"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 92
Sáng đi chợ quê, gặp chị ngồi bên những bó hẹ nước, rau chốc xanh mướt, tự nhiên thấy lòng chùng xuống. Có những thứ rau chỉ cần nhìn thấy thôi là ký ức đã tự biết đường trở về. Không cần ai gọi, không cần cố nhớ. Nó trở về bằng mùi bùn non, bằng màu xanh của đồng ruộng, bằng những bữa cơm nghèo mà ngon đến nỗi lớn lên rồi vẫn còn thèm.
Ở quê tôi, xả vuông là lúc người nuôi tháo nước trong vuông tôm ra để bắt cá, chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Nước rút đến đâu, cá theo dòng nước đến đó. Nhà nào có vuông là nhà ấy có dịp cùng bà con, xóm giềng quây quần xả vuông bắt cá.
Mưa xuống cũng là lúc sản vật đồng quê vùng U Minh Thượng thêm phong phú. Cá, cua, ốc theo con nước tìm về ruộng đồng; rau choại, hẹ nước xanh non góp thêm hương vị cho bữa cơm quê.
Chỉ một quầy bày hàng khiêm tốn bên đường hay một quán nhỏ, nhiều người vẫn nỗ lực mưu sinh để duy trì đời sống, để bận chân bận tay giúp phố phường Rạch Giá đang biến chuyển từng ngày.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Nằm cách trung tâm thành phố chừng 30km, ở độ sâu hơn 50m dưới lòng đất, hang động Béni Add có tuổi đời hàng triệu năm này là một trong những kỳ quan địa chất lớn nhất Bắc Phi.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.
Giữa nhịp sống hối hả của đô thị hóa, sự lên ngôi của cửa hàng tiện lợi, chợ quê vẫn duy trì sức hút. Mọi hoạt động tại chợ luôn mang nét văn hóa truyền thống gắn với cuộc sống thường nhật của người dân nông thôn.
Mỗi khi những cơn gió chướng bắt đầu thổi mạnh, người dân quê tôi lại kháo nhau: Mùa sầu đâu đã về. Cái bông “nhà quê” ấy mộc mạc, đơn giản lắm nhưng mang theo vị đắng thanh tao, làm say lòng biết bao thực khách và là nỗi nhớ quay quắt của người con xa xứ.
Trong kho tàng ẩm thực Việt Nam, hiếm có món ăn nào đạt đến tầm biểu tượng, gói trọn cả ký ức, hương vị và bản sắc dân tộc như phở. Giản dị mà tinh tế, bình dị mà sang trọng, phở đã vượt ra khỏi phạm vi một món ăn để trở thành “đại sứ văn hóa” của Việt Nam trên trường quốc tế.
Búng Bình Thiên - hồ nước trời nằm trên địa phận 2 xã Khánh Bình và Nhơn Hội là một trong những vùng nước ngọt lớn nhất miền Tây Nam Bộ. Mặt hồ xanh biếc quanh năm soi bóng làng Chăm, làng Kinh bình yên bên bờ. Ở nơi con nước và con người cùng thở, những ngư dân, cán bộ và nghệ nhân vẫn lặng lẽ gìn giữ hồ nước trời như giữ một phần linh hồn vùng biên giới.
3 giờ sáng, khi màn đêm vẫn bao trùm khắp các con đường, ngõ hẻm và mọi người còn đang say giấc thì ở góc bếp nhỏ của Đồn Biên phòng Vĩnh Nguơn, phường Vĩnh Tế, ánh đèn đã rực sáng. Tại đây, các cán bộ, chiến sĩ tất bật nấu cháo để kịp phát cho bệnh nhân nghèo vào sáng sớm…